TRUYỆN YÊU EM ĐẾN THIÊN TRƯỜNG ĐỊA CỬU

  -  

Hai fan dừng lại, lông ngực Hoàng Tuấn Khải phập phồng, anh rũ ánh mắt cô bé mềm oặt trong lòng anh, mà lại trong đáy đôi mắt lại chứa đựng sự hững hờ kiên định. Không khí ám muội vào cnạp năng lượng phòng dần dần vơi đi, da giết nhị fan vẫn bám ngay cạnh vào nhau, nhưng cảm giác rét rộp ban nấy đã hết.

Bạn đang xem: Truyện yêu em đến thiên trường địa cửu


“Tại sao?” Hoàng Tuấn Khải cất giọng hỏi.

Kiều Nhã Linh quắp mắt lại, nhấc đầu ngoài lồng ngực anh, ngả lên tường.

“Không thích”

Hoàng Tuấn Khải cau mày, anh nhấc cằm cô lên, xay cô quan sát vào mắt mình: “Lý do?”

Kiều Nhã Linc ngohình họa đầu quý phái bên: “Không muốn bao gồm thai”


Hoàng Tuấn Khải hệt như bị dội một gáo nước, lửa tình trọn vẹn bị dập tắt, khung người anh cứng đờ. Nhiệt độ bao quanh sụt giảm, tư tường ngăn tĩnh mịch, hai con mắt Hoàng Tuấn Khải lạnh băng chú ý Kiều Nhã Linh, các giọng nói anh rkhông nhiều qua kẽ răng: “Kiều Nhã Linc bé bà bầu nó em lặp lại lần nữa!”

Kiều Nhã Linc chú ý anh ko tách né, trực tiếp thừng nói: “Không buộc phải điều anh yêu cầu là thân thể tôi ư? Anh cđọng làm cho điều mình muốn đi, còn tôi chỉ đang đảm bảo bản thân bản thân. Tôi nói lại mang đến anh rõ, tôi không

ý muốn sở hữu vào bản thân chiếc máu của anh buộc phải mong anh mang bao!”

Nỗi nhức mất con luôn luôn hẳn sâu trong tâm trí, Kiều Nhã Linc không muốn có thai bé của anh ấy mặc dù duy nhất lần, mặc dù Tỷ Lệ gồm cực kỳ thấp đi chăng nữa. Để mang đến anh rượu cồn vào tôi đã là số lượng giới hạn ở đầu cuối của cô ý, đang cầm cố nào trường hợp quá khđọng lại tiếp diễn? Dù sao bao gồm bé cũng bị phá, vậy gì còn với tnhị làm gì. Vết sẹo trong thâm tâm cô vẫn còn đấy nhức nhối hận mỗi tối, có một lần sẽ đủ làm thịt bị tiêu diệt một phần linc hồn cô, Kiều Nhã Linch cần yếu tưởng tượng nổi trường hợp cthị trấn đó liên tục xẩy ra cô đang thế nào.

Trong lòng Hoàng Tuấn Khải có đồ vật gì đó sụp đổ vỡ vụn, anh siết chặt bẫy vai Kiều Nhã Linc khiến cô gian khổ nhíu ngươi. Đôi đôi mắt Hoàng Tuấn Khải ẩn chứa cơn thịnh nộ như cuồng phong bão táp, anh gãn giọng nói: “Em không muốn mang thai nhỏ của anh ý mang đến cầm cố ư?”

Kiều Nhã Linch cười nphân tử, cô từng cạnh tranh một thời gian khôn xiết lo ngại lúc biết mình có thai bé của anh, nhưng kế tiếp thú vui cùng hạnh phúc đã sở hữu nhiều hơn nữa cả. Dẫu phần đông tháng đầu nhỏ xíu nghén nôn ra mật xanh mật vàng, nhưng lại quan sát loại bụng bản thân to lên từng ngày, thấy nhỏ đạp bụng, không còn thảy phần lớn vất vả đa số ko là gì cả. Cô vẫn ao ước hóng ngày đứa nhỏ xíu xuất hiện thêm trần gian này biết bao, cơ mà rồi chính anh vẫn là người giật đi sinc mệnh của đứa bé. Giờ anh lại hỏi cô câu này, không phải cực kỳ giễu chọc ghẹo sao?

“Không mong muốn, dù có bị tiêu diệt cũng không” Kiều Nhã Linch hờ hững nói.

Hoàng Tuấn Khải đnóng rất mạnh tay vào chiếc tường, Kiều Nhã Linc giật mình kinh hãi. Bàn tay anh ban đầu rỉ huyết, mà lại anh ko quan tâm, hai con mắt đỏ ngầu nhìn Kiều Nhã Linc. Thì ra lúc này Kiều Nhã Linch hận anh đến mức chuẩn bị mang lại anh giày đạp khung hình cũng không muốn sở hữu vào bản thân giọt tiết của anh ý. Điều này khiến Hoàng Tuấn Khải như mong muốn nổi điên, anh bắt buộc đồng ý được ý cho là cô không còn yêu mình nữa.

Hoàng Tuấn Khải ý muốn cả chổ chính giữa hồn lẫn thể xác của Kiều Nhã Linc bắt buộc trọn vẹn trực thuộc về mình, dẫu vậy bây chừ, dẫu đã đạt được khung hình của cô, tuy nhiên trái tim cô trường tồn không thể nhắm đến phía anh. Kiều Nhã Linh hoảng sợ chú ý loại huyết đỏ thẫm chảy dài bên trên tường, có thể Hoàng Tuấn Khải không hề thấy nhức, anh túm chặt rước tay cô, lãnh đạm nói: “Em thật sự phải nói đều lời tàn khốc điều này sao?”

Kiều Nhã Linc hững hờ chú ý gương mặt khó tính của Hoàng Tuấn Khải, cười cợt nphân tử. Chỉ một vài ba lời nói vẫn khiến anh ko chịu đựng được, vậy nỗi đau năm xưa của cô anh tất cả biết cô đã đề nghị khổ sở ra sao không? Kiều Nhã Linch cũng không thích nhắc tới cthị xã cũ cùng với anh, vày cô hại bản thân sẽ không còn kìm lòng được mà nhảy khóc. Kiều Nhã Linch hất tay anh ra, mặc lại quần áo, thờ ơ nói: “Nếu ko làm cho nữa thì tôi về”

Hoàng Tuấn Khải kéo cô lại tăng mạnh vào tường, Kiều Nhã Linc rên lên khổ cực, cuồng nộ chú ý Hoàng Tuấn Khải: “Anh còn mong muốn cố kỉnh như thế nào nữa? Anh mong muốn thân thể tôi, tôi đến anh, trường hợp anh ko yêu cầu nữa thì thả tôi ra! À, xuất xắc là vẫn không thỏa mãn, vậy thì làm nkhô cứng lên, tôi còn đi về” ~ Đáy đôi mắt Kiều Nhã Linch không tồn tại cảm xúc, hờ hững nói.

Xem thêm: Phép Xấp Xỉ Là Gì ? Từ Điển Tiếng Việt Xấp Xỉ Là Gì

Hàm răng Hoàng Tuấn Khải siết chặt, sự khó chịu khiến cho lồng ngực anh nhức nhối hận. Trong mắt cô anh là 1 thương hiệu lũ ông chỉ nghĩ bằng nửa thân dưới sao? Cái anh đề xuất là trái tyên cô, chứ đọng không hẳn thân thể cô.

Lời nói của cô là một trong sự sỉ nhục mang lại tình yêu của anh ý, anh đã mất lòng do cô những điều đó, tuy nhiên cô lại đối xử hết sức nhẫn trung ương cùng với anh.

“Kiều Nhã Linch, em câm mồm đi!” Hoàng Tuấn Khải lạnh ngắt nói.

Kiều Nhã Linh cười: “Không hy vọng nữa sao? Vậy thì buông tay ra!”

“Cậu sao thế?” Bây giờ An Kỳ new nhận thấy viền mắt đỏ ửng của Kiều Nhã Linch, cô hoảng hốt hỏi: “Nhã Linh, có cthị trấn gì thế? Sao cậu lại khóc?”

An Kỳ vừa hỏi dứt, Kiều Nhã Linch liền bật khóc nức nnghỉ ngơi ko ngừng được. Lồng ngực cô vô cùng đau đớn, cô quỳ sụp dưới đất, ôm mặt khóc. Ánh đôi mắt lãnh đạm của Hoàng Tuấn Khải vừa rồi khiến cho trái tim cô teo rút ít. Những khẩu ca tàn nhãn của anh ấy nhỏng nhỏ dao dung nhan bén tiếp tục đâm lên trên người cô, rồi đẩy cô xuống vực sâu, chảy xương nát giết thịt. Cả đứa con cùng cô phần đa không được anh tiếp nhận, bị anh coi như mẫu gai vào mắt nhưng mà loại bỏ.

Mỗi lần nhớ mang đến người con đã hết, Kiều Nhã Linc không vấn đề gì kìm được nước đôi mắt. Đứa nhỏ tội nghiệp của cô ý, người con cô đang ngóng ao ước bởi toàn bộ sự sung sướng đã biết thành tước đoạt giành cuộc sống một cách tàn bạo. Kiều Nhã Linc khóc nút lên, đấm khỏe mạnh lên ngực bản thân, là người mẹ không đảm bảo được con, bà bầu xứng đáng nhẽ tránh việc sinh sống nữa.

Xem thêm: ** " Hardly When Nghĩa Là Gì, Phân Biệt Cách Dùng No Sooner

An Kỳ lo ngại do dự làm cho nạm nào, lần trước tiên cô thấy Kiều Nhã Linc kích rượu cồn như vậy. An Kỳ không hỏi cô vẫn xẩy ra cthị xã gì, làm cho cô phát máu cảm hứng, rồi ôm cô vào lòng vỗ về: “Đừng khóc nữa, phần lớn cthị trấn sẽ ổn mà”

Ánh đèn leo heo hai bên mặt đường càng đánh đậm tầm vóc khổ cực tuyệt vọng của Kiều Nhã Linch. Không ai rất có thể gọi được nỗi đau của tín đồ mẹ mất đi bé, nỗi đau ấy âm ỉ kéo dãn, tiêu diệt thân thể, khiến cho nó trsinh sống nên héo mòn. Anh lại hết lần này đến lần không giống sử dụng dao khoét sâu vào vết tmùi hương lòng của cô ý.