HUYỀN THOẠI BẮN TỈA VIỆT NAM

  -  

xuất hiện trên vùng đất tất cả hàng rào điện tử Mac Namara, phải mới 16 tuổi Trương Đức nhì (TP. Đông Hà, Quảng Trị) đã tham gia lực lượng vũ trang tấn công Mỹ. Năm 19 tuổi, ông được cắt cử về chiến tranh tại mặt trận Gio Linh (khu vực con đường 9) với nhiệm vụ bao vây, bắn tỉa địch.


Bằng năng lực thiện xạ có một không hai của mình, ông đang trở thành xạ thủ bắn tỉa làm kinh hồn, hết hồn quân thù. Ông còn cải trang thành lính thủy đánh bộ Mỹ, luồn sâu vào sản phẩm ngũ địch, bắn hạ những tên sừng sỏ ác ôn.

Bạn đang xem: Huyền thoại bắn tỉa việt nam

Mới đây, ubnd tỉnh Quảng Trị đã lời khuyên phong tặng danh hiệu hero Lực lượng Vũ trang dân chúng cho con người lịch sử một thời ấy.

Lớn lên trong nỗi đau chia cắt bởi giới tuyến trong thời điểm tạm thời nên tuổi thơ anh bắt buộc trải qua trong thời điểm tháng nhọc nhằn cùng đã chứng kiến những tội ác man di của Mỹ – ngụy đối với làng làng quê hương. Chính thời đại ấy sản ra đời một lịch sử một thời – Trương Đức Hai.

Thủ lĩnh của “biệt đội” phun tỉa

*
Ông Trương Đức nhì (bên trái) cùng bè phái tham gia trận đánh quán Ngang

Dẫn shop chúng tôi vào du lịch thăm quan ngôi nhà bé dại nằm khuất phía sau con hẻm trên tuyến đường Lê Duẩn (TP. Đông Hà, thức giấc Quảng Trị), ông nhì tự hào trình làng về đầy đủ bức hình ảnh và kỷ vật của một thời hoa lửa. Cùng với ông, đó là miền ký ức hào hùng tất yêu nào quên trên tuyến phố binh nghiệp.

Sinh ra trong mái ấm gia đình có truyền thống lịch sử cách mạng ở đất lửa Gio Linh, năm 14 tuổi, ông hai viết đối kháng xin đi dạo đội dẫu vậy không được đồng ý vì không đủ tuổi. Đến năm 16 tuổi, ông dấn mình vào lực lượng vũ trang của thôn Trung Hải (một xã nằm tại vị trí bờ phái nam sông Bến Hải, tỉnh giấc Quảng Trị) cùng trở thành chiến sỹ du kích bé dại tuổi duy nhất ngay trong tâm địch.

“Ngày đầu được quân nhân về dạy dỗ cách bắn súng, tôi sướng lắm. Chỉ việc học hai ngày, tôi đã toá lắp súng, lên đạn, khai hỏa… một cách thuần thục, được các chú vào xã đội khen”- ông Hai mang lại biết.

Sau hơn 1 năm tham gia quân ngũ, cậu bé nhỏ du kích ngày nào đã trở thành trung nhóm trưởng rồi lên xã đội phó và làm xã đội trưởng thời điểm vừa tròn 19 tuổi.

Nhớ lại một cuộc chiến với trung đoàn số 2 của Ngụy, ông nhì kể, sẽ là giữa năm 1967, quân địch tăng cường mở rộng, tái chỉ chiếm lãnh thổ đề xuất ông thừa nhận nhiệm vụ chỉ đạo các cánh quân du kích, chặn lại hướng tiến công của bọn chúng từ phía biển khơi lên.

Xét về hỏa lực, quân số thì quân du kích bị địch áp hòn đảo hoàn toàn; tuy nhiên với quyết trung tâm “thà hy sinh chứ không lùi bước”, nhóm du kích làng mạc Trung Hải đã chấm dứt nhiệm vụ cố chân địch, chờ cỗ đội nòng cốt đến tiếp ứng.

Trong trận đánh không cân sức ấy, ông hai đã sử dụng súng ngôi trường CKC phun hạ gần trăng tròn tên địch, trong các số ấy có hai tên chỉ huy. Trong số những năm 1966 – 1972, Gio Linh biến hóa tuyến lửa với phần nhiều cuộc tuyên chiến và cạnh tranh khốc liệt giữa phía hai bên chiến tuyến. Ta với địch tranh nhau từng tấc đất, lũy tre.

Chính quyền Mỹ lúc bấy giờ cũng dốc hết kho thiết bị “ném” vào chiến trận Quảng Trị để quyết một phen sống mái với quân giải phóng. Cùng rất ném bom, bắn phá có tính chất hủy diệt, quân đội Mỹ đã xây dừng tuyến mặt hàng rào năng lượng điện tử Mac Namara hòng giăng mồi nhử và “tát nước bắt cá” nhằm mục tiêu ngăn ngăn sự đưa ra viện của miền Bắc đối với miền Nam.

Trước hồ hết diến biễn mới, cấp cho trên ra quyết định điều động Trương Đức nhì vào bức tốc cho xã Gio Mỹ (huyện Gio Linh), một vị trí quyết chiến kế hoạch ở chiến trường Quảng Trị.

Tại đây, ông hai được giao nhiệm vụ chỉ huy một đơn vị dân quân địa phương với ngay gần 150 người, phối hợp với lực lượng quân nhân chủ lực vây hãm bắn tỉa địch ngơi nghỉ cứ điểm 31, kìm chân không cho chúng càn quét bắn phá, bên cạnh đó mở đường đến quân ta tiến công sâu vào cứ điểm cảng cửa Việt.

“Quân địch bố trí các cứ điểm chốt ngăn rất chặt chẽ, nếu bất ngờ tập kích thì sẽ gây ra thương vong béo cho quân ta. Tôi lựa chọn 5 chiến sĩ tài năng thiện xạ, “bắn bách phân phát bách trúng” cùng đột nhiên nhập vào doanh trại địch thực hiện phục kích, bắn tỉa từng tiểu đội của địch” - ông hai kể.

Năm ngày liền, ông thuộc đồng đội ăn uống lương khô, hấp thụ nước lã cố gắng hơi để tàn phá các tiểu nhóm địch đi tuần tra. Trận ấy, ông Hai vẫn diệt rộng 70 tên địch, trong những số ấy có 3 quân nhân Đại Hàn với 4 bộ đội Mỹ. Vạc hiện bao gồm bộ đội đột nhập bắn tỉa, quận địch bức tốc phòng thủ và áp dụng xe thiết sát đi tuần đêm.

Quyết không chịu thua, ông Hai thuộc đồng đội bí mật bám theo những đoàn xe thiết sát chở quân, chỉ việc chúng sơ hở là “dính” đạn của các xạ thủ và ngã gục.

Với biện pháp đánh du kích, phun tỉa lợi hại đó, tiểu đội dân quân địa phương của ông hai đã khiến lũ giặc kinh hồn, bạt vía không dám manh đụng đi càn, đốt phá làng mạc. Sau chiến dịch phun tỉa chiến thắng lợi, ông hai lại khởi hành nhận nhiệm vụ mới, về giảng dạy và đại chiến với du kích làng Gio Lễ - một xã nằm cận kề quận lị của bọn ngụy quyền quận Gio Linh cùng cứ điểm Dốc Miếu.

Do ở phía trong gọng kìm kiểm soát của địch phải các chuyển động quân sự, dân vận của quân giải phóng gặp nhiều nặng nề khăn. Huyền thoại bắn tỉa đã kể với shop chúng tôi về giai đoạn lịch sử hào hùng “Cứ nhị ngày, tụi Mỹ thuộc đám quân nhân Đại Hàn lại đến quân đi càn, đốt phá, bắt bớ các người vận động Cách mạng.

Du kích Gio Lễ các lần xin ra quân ngăn địch nhưng mà không được đồng ý do đối sánh tương quan lực lượng yếu, vũ khí đồ vật của ta vượt mỏng. Thấy tụi giặc lộng hành, ám sát đồng bào nhưng bạn bè cũng đề xuất nín nhịn”.


Giữa lúc tình trạng đang bế tắc, ông nhị nghĩ ra một cách đánh địch mưu trí, táo bị cắn dở bạo. Với vóc dáng thon cao lớn, ông hai lấy áo quần của một tên sĩ quan lục chiến Ngụy mà lại du kích bắt được trong một trận càn khoác trên mình rồi khoan thai bước vào một trong những doanh trại quân nhân cộng hòa.

“Thấy tôi mang quân phục thủy quân lục chiến nên lũ chúng không dám nghi ngờ. Nhờ đó, tôi vẽ lại được sơ đồ sắp xếp các tuyến phòng thủ của giặc sinh hoạt Gio Lễ để phục vụ cho những trận tiến công sau này” - ông nhì nhớ lại.

Xem thêm: Định Nghĩa Quyền Thừa Kế Là Gì ? Quy Định Pháp Luật Về Thừa Kế

Cũng phụ thuộc vai sĩ quan lại thủy quân lục chiến cộng hòa nhưng ông nhì có cơ hội tiếp xúc và kín đáo tiêu diệt đầy đủ tên ác ôn nổi tiếng ngay trong tâm địch thân ban ngày.

Đầu năm 1972, xóm Gio tô (thuộc thị trấn Gio Linh) đổi mới vùng chiến địa tàn khốc giữa ta và địch lúc chúng kêu gọi hơn 1.000 bộ đội cùng xe cộ tăng, xe vận tải, kho bom… về tập trung ở đây, sẵn sàng cho một cuộc tiến công đồ sộ lớn. Một lần nữa, ông nhì lại được điều về tăng cường cho thôn nóng này.

Ông nhắc “Lúc tôi về đây, dân trong xã đã biết thành địch gom vào khu tập trung Quán Ngang. Xóm mạc bị đốt phá tiêu điều, các công sự bị tụi Mỹ phá sập. Anh em du kích chiến đấu rất gian khổ, khó núm chân được quân giặc”.

Trước tình hình đó, ông nhị yêu cầu mở một cuộc tiến công nhằm giành lại gắng kiểm soát, giả dụ không sẽ ảnh hưởng giặc lấn chiếm, đẩy ra khỏi Gio Sơn. Yêu ước trên được tỉnh ủy Quảng Trị gật đầu đồng ý và điều động đơn vị C4 lính địa phương phối phù hợp với du kích Gio Sơn tiến công vào chi khu cửa hàng Ngang để đưa nhân dân thoát khỏi khu tập trung.

Đây được coi là tiếng súng khai hỏa đầu tiên cho chiến dịch tổng tấn công mùa xuân năm 1972 trên toàn mặt trận Quảng Trị.

Huyền thoại của xưa và nay

“Về tài năng thiện xạ thì không có ai so bằng Trường Đức Hai. Anh ấy đã khiến kẻ thù phải nể sợ, không dám gây nợ ngày tiết với bí quyết mạng, cùng với nhân dân…” sẽ là nhận xét của ông Phan Đình Sắt, hội viên Hội Cựu binh sỹ xã Gio Châu (huyện Gio Linh) một người bạn cùng đánh nhau với ông 2 năm xưa.

Nhìn về phía xa xăm, ông nhị tự hào nói lại “Hồi đó, tôi phục kích tại một ngọn đồi cat ở buôn bản Gio Mỹ để chờ một tên chỉ điểm dẫn tụi bộ đội Ngụy vào làng mạc bắt bớ. Trước đây, hắn vốn là 1 chiến sĩ du kích nhưng tiếp nối ra sản phẩm giặc, gây những nợ máu với biện pháp mạng, với nhân dân.

Khi lũ chúng vừa bước vào làng, nghỉ ngơi cự li xa 350 mét, tôi đưa ra quyết định khai hỏa, phun chết tên chỉ điểm ngay tại chỗ”. Kẻ thù nghe tiếng súng xua theo tuy vậy ông vẫn kịp rút xuống hầm trốn thoát.

Chiến dịch giải phóng tiệm Ngang thắng lợi, ông được ubnd tỉnh Quảng Trị cử về chủ tịch UBND phương pháp mạng thôn Gio Sơn nhằm cùng bạn dân xây dựng, bình ổn cuộc sống, sản xuất và phát triển.


Nhưng cuộc đời người xạ thủ tiên phong hàng đầu trên mặt trận oanh liệt, hào hùng bao nhiêu thì quay trở lại với cuộc sống thường ngày đời thường xuyên càng lận đận bấy nhiêu.

Chiến tranh kết thúc, ông yêu cầu duyên vợ ông chồng với cô đàn bà du kích Gio Mỹ thời trước cùng kề vai, sát cánh đồng hành chiến đấu mặt nhau. Số đông tưởng cuộc sống thường ngày của song vợ ông chồng lính đang tràn ngập, hạnh phúc khi hai bạn lần lượt sinh 4 đứa con, gồm: 2 trai, 2 gái.

Nhưng 7 năm sau ngày cưới, bà xã ông mắc phải chứng bệnh dịch nan y, không biện pháp gì chữa trị khỏi. Ông vừa tần tảo có tác dụng đủ mọi công việc để mưu sinh vừa chăm sóc cho đám nhỏ thơ và người vợ trẻ nằm liệt giường.

Không thọ sau thì bà xã ông ra đi, để lại 4 người con thơ dại. Nén nỗi nhức vào trong, ông nhì chạy vạy khắp vị trí để nuôi những con đi học. Giờ ngẫm lại, ông tự trách mình không làm nổi ngôi nhà cho vợ con sinh sống, nên mượn chống của đồng minh để đến lúc vk nhắm mắt không tồn tại nổi một địa điểm để quan lại tài.

Rồi tất cả dạo, thân phụ con ông không được làm việc trong căn sân tập thể ấy. Sát nửa năm “ăn vật, ở vạ” nhà bà con, phụ thân con ông cũng được trả lại hộ gia đình nhỏ.

“Hồi ấy, nhờ vào ông Kỳ (tức Nguyễn Minh Kỳ - quản trị UBND tỉnh giấc Quảng Trị) là chúng ta chiến đấu cùng vợ ông chồng tôi năm xưa xuống can thiệp, giải quyết nên tôi mới gồm lại nhà nhằm ở. Nhưng mang lại lúc chúng ta hóa giá khu tập thể, tôi không tồn tại tiền mua đề nghị lại làm 1-1 xin làm việc nhờ” - ông Hai khổ sở kể.

Hơn nửa cuộc đời chinh chiến, chiến đấu cho độc lập dân tộc, cách qua tuổi 63 nhưng mà ông hai vẫn không làm nổi ngôi nhà đàng hoàng nhằm ở, bắt buộc tá túc trong căn hộ chật hẹp, nhất thời bợ.

Rót chén nước trà mời khách, ông nhì trầm ngâm “Thời bình này khó lắm, chỉ can đảm chưa đủ đâu, giành giật câu hỏi làm tìm miếng cơm trắng nuôi con mà nhiều lúc cũng thấy chán nản người.”. Dù cuộc sống đời thường còn vất vả, trở ngại nhưng ông vẫn luôn luôn tự hào vày 4 người con đã tốt nghiệp đh và có vấn đề làm ổn định định.

Hiện trên đồng lương các tháng của ông cộng rất nhiều khoản vẫn không tới 2,5 triệu đồng, ông dành riêng số chi phí ấy để hương sương đồng đội, bà con đã té xuống trong cuộc chiến tranh và suy tính một bí quyết tằn một thể cho cuộc sống đời thường của mình.

Với đa số chiến công hiển hách trong phòng chiến chống mỹ cứu nước, ông hai được cung cấp trên khuyến mãi thưởng 6 danh hiệu: “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ ưu tú” và hàng trăm huân, huy chương những loại cùng với nhiều bằng khen, giấy khen khác.

Xem thêm: Kèo chấp 0.5 -1 là gì? Cách soi kèo chấp 0.5 -1 hiệu quả

Những khẩu súng, hành lý ông cần sử dụng trong chiến tranh bây chừ đã biến hóa những kỷ vật chiến tranh được triển lẵm tại bảo tàng tỉnh Quảng Trị.